Thương mại Gia Lai

You are not connected. Please login or register

Thành Lộc: "Tôi đang hồi teen"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Thành Lộc: "Tôi đang hồi teen" on Tue Nov 29, 2011 3:45 pm

gialai


Admin
"Tôi chưa bao giờ nhận thức mình đã già. Tôi đang sống rất trẻ, trẻ hơn những người trẻ hơn tôi, nếu tôi vào vũ trường, chưa chắc ai nhảy đẹp bằng tôi, khi vui đùa, chưa chắc ai giỡn được hết mình như tôi, lên sân khấu, chưa chắc diễn viên trẻ nào dẻo dai và sung sức hơn tôi" - Thành Lộc chia sẻ.

"Tôi chưa bao giờ nói mình cô đơn hết. Thật kỳ lạ khi báo chí hoặc đồng nghiệp cứ thay tôi nói những điều đó, chứ tôi có than phiền bao giờ đâu. Nghệ sĩ luôn phải là những người mang trong mình sứ mệnh đem đến cho con người niềm vui. Còn nhận lại riêng cho mình nỗi buồn... Nhưng không sao, nhiều khi chính những thứ gần như không ai muốn có ấy lại là thứ năng lượng kỳ lạ để chúng tôi tiếp tục sống và cống hiến".

- Và mặc kệ nó gặm nhấm, mài mòn lòng anh suốt đời?

Đừng nghĩ vậy, sự cô đơn là một ân huệ mà thượng đế đã ban cho. Tôi không nghĩ đó là một sự ngược đãi mà bao người vẫn lầm tưởng. Tôi nhớ lúc còn diễn ở 5B Võ Văn Tần, tôi còn đi trên chiếc Honda PC ọp ẹp. Sau một đêm tan suất diễn về, đã là 1.30" đêm, trời mưa tầm tã. Sài Gòn những năm 80,90 vào giờ đó đường phố vắng ngắt, dường như chỉ có tôi và phố. Đèn vàng hai bên phản chiếu thành phố lung linh và tôi có cảm giác như mình đi trên một mặt gương vậy. Tôi phát hiện Sài Gòn về đêm đẹp vô cùng, và đẹp hơn khi có một mình tôi giữa phố, thế là đôi khi không về nhà, tôi cứ chạy xe lang thang ngoài đường, chạy đến tận Xa cảng miền tây, và đi ngược trở ra, từ các con đường sầm uất đến các con hẻm nhỏ, chạy cho đến khi nào hết xăng và tôi đạp bộ, dù rất mệt nhưng tôi sướng lắm.
Thành Lộc:


Tôi nghĩ chính sự cô đơn cho tôi cơ hội may mắn để cảm nhận hết những điều đẹp đẽ trong cuộc đời này. Và phát hiện ra quanh mình còn rất nhiều số phận nghiệt ngã, những người lao công đội mưa quét rác, những cụ già đạp xích lô, những người trùm chiếu ngủ sát lề đường dù trời vẫn mưa tầm tã...

Nhưng đừng nói về sự cô đơn nữa, hôm nay, tôi muốn chia sẻ về những lần gặp gỡ trong đời tôi.

Cuộc gặp nào cũng chứa những dự cảm không trọn vẹn

- Có cuộc gặp gỡ nào để lại cho anh quá nhiều những dư vị ngọt ngào mà anh không muốn gặp lại lần thứ 2, bởi sợ khi gặp lại thứ cảm xúc rất đỗi mơ hồ ấy sẽ bay mất vì anh biết chắc rằng mình sẽ không thể cầm nắm nó cho riêng mình?

Đối với tôi, điều đó chỉ xảy ra trong tình yêu thôi. Tôi đã đi qua rất nhiều cuộc tình, nhưng hầu hết đều không trọn vẹn. Nói thật, dù bất cứ cuộc chia tay nào, dù lỗi thuộc về ai đi chăng nữa đều để lại những lần đau rất khó quên. Trong tình yêu, có những mặc định nghiệt ngã mà đôi lúc tôi hay chính bản thân bạn đều không kiểm soát được hết. Tôi không phải là thánh, cũng không phải cỏ cây để có thể thờ ơ với những cảm xúc của mình. Tôi vẫn là con người với những yêu ghét đôi khi rất bản năng. Tôi sợ mình tổn thương nên tôi ngại gặp lại người cũ, vì tôi biết khi gặp lại tôi lại yêu ngay. Nhưng tôi muốn gặp lại họ. Trong tử vi của tôi, mọi vấn đề đều rất tốt, chỉ trừ chuyện tình cảm.

- Tử vi? Vì vậy mà anh hiểu ngay rằng, luôn xảy đến trong đời là những lần gặp gỡ để xa nhau vĩnh viễn? Và chuẩn bị tâm thế cho những cuộc gặp định mệnh kiểu như vậy là điều anh đã làm, đang làm và nên làm?

Đừng bắt tôi phải chuẩn bị gì cả khi chính bạn cũng không làm chủ được cuộc đời mình. Tôi nghĩ không riêng gì tôi mà tất cả con người chúng ta đều trải qua ít nhất những cuộc gặp gỡ như thế trong đời. Tất nhiên, nó buồn lắm. Với tôi, cuộc gặp nào cũng chứa đựng những dự cảm không trọn vẹn, cách tốt nhất phải làm là gì ư? Là phải chấp nhận nó như một tất yếu của cuộc sống và cứ vậy mà hạnh phúc. Nếu không, cuộc đời mình là những cuộc trốn chạy bí bách và không lối thoát.

- Còn cuộc gặp và tình sét đánh thì sao?

Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, với tôi đó là kiểu tình yêu tiếng sét, là định mệnh. Mà bạn ơi, thông thường nó đến từ cái đẹp, tôi thường bị ấn tượng bởi vẻ đẹp ngoại hình, nhưng vẻ đẹp từ cốt cách sẽ níu giữ tôi lâu nhất. Khi còn trẻ, tôi mất mấy tháng để nhận ra họ là người thế nào, còn bây giờ tôi chỉ cần 24 giờ, thậm chí là 15 phút thôi, tôi có thể phát hiện ra chân tướng của vẻ đẹp ấy.

Đã có một người từng bảo với tôi rằng: "Sao anh gặp bất cứ ai cũng hồ hởi, vui vẻ, hoạt bác, còn khi nói chuyện với em thì anh lại đơ ra vậy?". Tôi mới giật mình: Chết cha, vậy là mình yêu rồi. Tôi cũng không biết tại sao, chắc có lẽ mỗi người đều có gót chân asin của riêng mình.

Thành Lộc:



Người ta không thích tôi trả lời đúng sự thật của tôi

- Anh thích những cuộc gặp giữa người hâm mộ và thần tượng thế nào?

Tôi thích có một khoảng cách nhất định giữa người nghệ sĩ và người hâm mộ, bởi vì tôi luôn hoài nghi khi người ta đến với tôi vì sức hút ánh sáng danh danh vọng hay vì từ nhân cách của tôi. Tôi từng bị "tấn công" từ những người hâm mộ bằng những lá thư, tin nhắn, những cuộc gọi, những cuộc dàn xếp gặp gỡ, thậm chí họ đã dàn ra một lớp "kịch". Bạn có tin không, họ còn dám nghĩ ra rằng con gái họ bị xe đụng chết và muốn tôi đến gặp. Tôi tin rằng, với những kiểu hâm mộ cuồng nhiệt như vậy, tôi phải thất lập hàng rào ngay, tôi thích kiểu hâm mộ tự nhiên và dung dị.

- Còn có cuộc gặp gỡ nào mà anh đã thật lòng chưa?

Tôi từng nói dối với một tờ báo rằng tôi đang yêu, thậm chí tôi đang yêu một người trẻ hơn tôi rất nhiều, rồi đến một lúc tôi phát hiện mình yêu nhầm một đứa con nít. Tôi biết báo chí thích khai thác những vấn đề này, thế là tôi thử làm một động tác nói dối xem sao. Khi tôi nói dối như thế thì bạn nhà báo ấy cặm cụi ghi rất nhiều. Trong tích tắc, tôi cảm thấy rất buồn cười và chợt nghĩ: người ta thích mình nói dối, khi tôi nói thật làm cho người ta nhàm chán. Hóa ra, người ta thích tôi trả lời theo đúng khuynh hướng mà người ta muốn, chứ không thích tôi trả lời đúng với sự thật của tôi.

Báo chí cũng gây ra không ít phiền toái cho tôi. Ít nhiều cũng làm tôi dè chừng và thận trọng hơn trong cách ứng xử của mình trước họ. Vậy mà cũng không sao tránh được những tai nạn. Trong một cuộc phỏng vấn gần đây, chỉ vì một lỗi nhỏ là bỏ dấu sai từ Lê Khanh thành Lê Khánh mà cậu nhà báo kia biến tôi thành một kẻ trịch thượng, vô học và ngạo mạn. Cũng nhân đây, tôi xin gửi lời xin lỗi đến những nhân vật mà tôi đã đề cập trong bài, và tôi tin đó là tai nạn vô ý thật sự chứ không nằm trong bất kỳ sự toan tính nào của tờ báo.

- Bước qua tuổi này, có bao giờ anh muốn gặp lại một Thành Lộc thời trai trẻ?

Hoàn toàn không muốn chút nào, bởi vì tôi chưa bao giờ nhận thức rằng mình đã già cả. Tôi đang sống rất trẻ, trẻ hơn những người trẻ hơn tôi, nếu tôi vào vũ trường, chưa chắc ai nhảy đẹp bằng tôi, khi vui đùa,chưa chắc ai giỡn được hết mình như tôi, lên sân khấu, chưa chắc diễn viên trẻ nào dẻo dai và sung sức hơn tôi. Tôi cứ nghĩ, ở tuổi tôi nhiều người trong giai đoạn hồi xuân, còn tôi thì đang hồi teen (Cười). Tôi ăn mặc sinh động, suy nghĩ đơn giản, tích cực, tôi có những người bạn rất rất trẻ, thậm chí ở độ 19, 20 tuổi, lẽ ra phải gọi tôi bằng chú. Tôi nhớ trong những chuyến leo núi, lần nào tôi cũng bỏ rất xa mấy cậu thanh niên, khiến ai cũng bất ngờ. Năng lượng trong tôi rất mạnh bởi tôi sống lạc quan, tôi tiếp nhận vũ trụ một cách hồn nhiên, tôi mở lòng ra với tất cả mọi thứ, từ niềm vui cho đến nỗi buồn.
http://123mua.forumvi.com/
http://thuongmaikontum.forum777.com
http://raovatdanang.new-forum.net/
http://raovatquangngai.topgoo.net/
http://thuathienhue.9forum.info/
http://quangtri.goodbb.net/
http://thuongmaibinhdinh.forum.st
http://thuongmaigialai.shop-forum.net/

Theo Mỹ Thuật

Xem lý lịch thành viên http://thuongmaigialai.shop-forum.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết